Huỳnh Mai chuyên : Áo dài, Sườn xám, Bà ba…
Trên thế giới, mỗi quốc gia đều có một trang phục
dân tộc của riêng mình. Từ xưa đến nay, chiếc áo
dài đã trở thành trang phục truyền thống của người
phụ nữ Việt Nam.
Khi đến với áo dài Huỳnh Mai. Quý khách có thể lựa
cho mình một chiếc áo dài phù hợp với vóc dáng, cá
tính và phong cách cùa mình.
Mong rằng, chiếc áo dài mà Huỳnh Mai thiết kế
không chỉ làm tôn vẻ đẹp cho phụ nữ Việt mà còn
cho phụ nữ khắp năm châu
Số 54 Nguyễn Trọng Tuyển, P15, Q.Phú Nhuận, Tp. HCM
Điện thoại: 02839 952 979 - Di động : 0902 687 719
Email: huynhmainth@yahoo.com - huynhmai013@yahoo.com
Ngoc Bích thân mến,
Khi em gọi điện thoại, mời cô dự buổi khai trương quán ăn của em vào ngày mai , chủ nhật 3.4 , em nói rằng em mời nhiều thầy cô và bạn bè. Nên sáng mai sẽ là buổi họp mặt vui.Và như tính cách của em, em thẳng thắn nhắc cô mang máy chụp hình theo.
Cô rất biết em muốn gì và rất muốn đáp lại mong muốn đó dù gần tháng nay cô quyết định ăn trường chay và như em cũng đã biết :Cô không được khỏe lắm .Nhưng cô qúi em bởi sức mạnh vươn lên trong cuộc sống , sức mạnh vượt hoàn cảnh. Nhất định 6 giờ sáng mai cô sẽ đến với em như lời đã hứa, dù đường khá xa và cô rất ngại. . .
Quyết định đó chắc có lẽ do cô cũng ít nhiều chịu ảnh hưởng của truyện ngắn VAI KỊCH CUỐI CÙNG và xa nữa là CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG ("The Last Leaf" của O'Henry)
Sáng nay , cô sẽ post lên bài viết về truyện ngắnVAI KỊCH CUỐI CÙNG , một truyện ngắn tuy cũng thường thôi , không có kịch tính gây sức mạnh hấp dẫn nhưng nó, như hành động của người kịch sĩ, đằm thắm , lặng lẽ nhắc cô về một cách sống ,giúp cô hiểu phải biết sống như thế nào trong quan hệ với ngườii khác. Cô nhớ có lần cô viết trên website aodaihuynhmai.com rằng NGAY KHI CHÚNG TA MANG ĐẾN HẠNH PHÚC CHO AI ĐÓ CHÍNH LÀ LÚC CHÚNG TA NHẬN ĐƯỢC HẠNH PHÚC. Ngay lúc nầy đây , cô cảm nhận rất rõ ngày mai cô sẽ nhận được hạnh phúc ấy. Em đọc truyện ngắn nầy và hiểu lòng cô nhé .
Cuộc sống tất bật với bao nhiêu công việc lấy mất nhiều thời gian của chúng ta. Hầu như bây giờ chúng ta rất ít đọc truyện dài, càng ít đọc tiểu thuyết nhưng không sao, rất nhiều truyện ngắn cũng có thể mang đến cho chúng ta những ý nghĩa về cách sống , về cuộc sống.Và mẫu truyện website aodaihuynhmai.com post lên tặng bạn hôm nay nằm trong vô số truyện ngắn mà chúng tôi nghĩ rằng khi đọc , bạn không cảm thây tiếc thì giờ đã dành cho nó.
Đó là truyện ngắn VAI KỊCH CUỐI CÙNG
“Quà tặng cuộc sống” cũng đã thực hiện một video về truyện ngắn nầy nhưng có một chi tiết thay đổi :Thay vì là chuyến tàu hỏa đây là chuyến tàu thùy. Nhưng dù tàu hỏa hay tàu thủy, chú bé bình thường hay tật nguyền, nhân vật chính của truyện, người diễn viên kịch già cũng đã làm ta xúc động, thôi thúc ta mau rời bản ngã của mình để hiểu rằng chúng ta còn có thể trở nên đẹp đẽ, hạnh phúc hơn khi không chỉ biết TÌM KIẾM HẠNH PHÚC CHO CHÍNH MÌNH (HM)
NHỮNG MẪU TRUYỆN NGẮN CẢM ĐỘNG LÒNG NGƯỜI 1/ VAI KỊCH CUỐI CÙNG
Có một người diễn viên già đã về hưu và sống độc thân. Mùa hạ năm ấy ông tìm về một làng vắng vẻ ở vùng núi, sống với gia đình người em là giáo viên cấp I trường làng.
Mỗi buổi chiều, ông thường ra chơi nơi bãi cỏ vắng lặng ngoài thung lũng. Ở đây, chiều nào ông cũng thấy một chú bé ra ngồi đợi đoàn tàu chạy qua thung lũng, trước khi rẽ vào những vách đá đến phía ga trên.
Chú bé hồi hộp đợi. Đoàn tàu phủ đầy bụi đường với những toa đông đúc hành khách như một thế giới khác lạ, ầm ầm lướt qua thung lũng. Chú bé vụt đứng dậy, háo hức đưa tay vẫy, chỉ mong có một hành khách nào đó vẫy lại chú. Nhưng hành khách – mệt mỏi vì suốt một ngày trên đường- chẳng ai để ý vẫy lại chú bé không quen biết.
Hôm sau, rồi hôm sau, hôm sau nữa, hôm nào ông già cũng thấy chú bé ra vẫy và vẫn không một hành khách nào vẫy lại. Nhìn nét mặt thất vọng của chú bé, tim người diễn viên già như thắt lại. Ông nghĩ: "Không gì đau lòng bằng việc thấy một em bé thất vọng, đừng để trẻ con mất lòng tin ở đời sống, ở con người."
Hôm sau, người em thấy ông giở chiếc vali hoá trang ra. Ông dán lên mép một bộ râu giả, đeo kính, mượn ở đâu một chiếc áo veston cũ, mặc vào rồi chống gậy đi. Ông đi nhờ chuyến xe ngựa của trạm, lên tàu đi ngược lên ga trên. Ngồi sát cửa sổ toa tàu, ông thầm nghĩ: " Đây là vai kịch cuối cùng của mình, cũng như nhiều lần nhà hát thường phân cho mình, một vai phụ, một vai rất bình thường, một hành khách giữa bao hành khách đi tàu…"
Qua cái thung lũng có chú bé đang đứng vẫy, người diễn viên già nhoài người ra, cười, đưa tay vẫy lại chú bé. Ông thấy chú bé mừng cuống quít, nhẩy cẫng lên, đưa cả hai tay vẫy mãi.
Con tàu đi xa. Người diễn viên già trào nước mắt cảm động hơn bất cứ một đêm diễn huy hoàng nào ở nhà hát. Đây là vai kịch cuối cùng của ông, một vai phụ, một vai không có lời, một vai không đáng kể nhưng đã làm cho chú bé kia vui sướng, đã đáp lại tâm hồn chú bé và chú sẽ không mất lòng tin ở cuộc đời.



