Huỳnh Mai chuyên : Áo dài, Sườn xám, Bà ba…
Trên thế giới, mỗi quốc gia đều có một trang phục
dân tộc của riêng mình. Từ xưa đến nay, chiếc áo
dài đã trở thành trang phục truyền thống của người
phụ nữ Việt Nam.
Khi đến với áo dài Huỳnh Mai. Quý khách có thể lựa
cho mình một chiếc áo dài phù hợp với vóc dáng, cá
tính và phong cách cùa mình.
Mong rằng, chiếc áo dài mà Huỳnh Mai thiết kế
không chỉ làm tôn vẻ đẹp cho phụ nữ Việt mà còn
cho phụ nữ khắp năm châu
Số 54 Nguyễn Trọng Tuyển, P15, Q.Phú Nhuận, Tp. HCM
Điện thoại: 02839 952 979 - Di động : 0902 687 719
Email: huynhmainth@yahoo.com - huynhmai013@yahoo.com
Thơ nhạc gọi là Phượng Hồng nhưng thật ra Phượng mang sắc đỏ, màu xác Pháo . Trong sân trường nữ trung học Gia Long , khi Phượng bắt đầu đơm nụ , chúng tôi ngóng trông đến ngày những nụ hoa xanh be bé bắt đầu hé một màu đỏ tươi , rồi từng chùm , từng chùm hoa Phương thắp lửa khắp sân trường . Không gian nhà trường chứa chan cảm xúc .Chúng tôi vui hơn và cảm thấy thân thiện hơn vì chúng tôi biết đã sắp sửa đến lúc tạm biệt ba tháng hè , được thảnh thơi về quê vui chơi ,chờ gặp lại nhau kể lể chuyện ngày hè .
Giờ ra chơi chúng tôi lang thang khắp sân trường , quẩn quanh bên những cây Phương đỏ thắm sáng bừng , rực rỡ. Cũng có lúc chúng tôi bẻ trộm vài cành Phượng và bị cô Giám Thị mời vào văn phòng (Sao mà mấy cô Giám Thị tinh và nhanh thế-Chúng tôi làm gì quí cô biết tất) .
Vài hôm sau vẫn chứng nào tật nấy, lại muốn có cành Phượng giắt nghiêng cửa sổ phòng học ( Cô Giám Thị hay nói lớp Toán 12B1và Văn 12C1 quậy nhất trường). Nhưng tôi thấy thầy cô không bao giờ la rầy mà còn khen cành Phượng đẹp , nhất là mấy thầy. Có lẽ vì dân ban B , ban Tóan (chỉ có hai lớp trong tổng số mấy chục lớp 12 ) , toàn lớp đều đậu TúTài một từ Bình đến Ưu , không có Bình Thứ, càng không có hạng Thứ nên được cưng. Khổ nỗi hai lớp B1 và B2 kề bên Văn phòng , cành Phượng hiện diện trong lớp học mang lại cảm giác lạ, lám cả lớp chúng tôi rộn ràng hạnh phúc hơn nhưng cũng vì nó mà chúng tôi lại bị mời lên làm kiểm điểm .Cô Giám thị lần nầy nghiêm giọng thật sự
-Các em đầu têu bẻ Phượng .Mười mấy lớp A bắt chước tụi em thì còn gì cái sân trường .
-Tụi nó không dám hái bông đâu cô ơi . . . ơi
Năn nỉ ỉ ôi , hứa lập thành tích nầy nọ .Ăn năn được vài bữa , chúng tôi lại giở chiêu nài nỉ cô Tổng Giám Thị . Biết được cưng và vì là năm cuối nên chúng tôi nhõng nhẽo với cô , thế là cả đám từ lớp trưởng đến lớp phó và các phó thường dân hè nhau rinh cành Phượng (chiến lợi phẩm cuối cùng ) về lớp . Đi ngang văn phòng , lớp trưởng hiên ngang nói với mấy cô Giám Thị :Tụi em có xin cô Tổng cho hái .
Chúng tôi lúc ấy thật là cắc cớ , đủ chiêu trò .Vui ơi là vui . Cô Ba (Giám Thị) rầy rà :
"Nhất quỉ nhì ma thứ ba học trò là cái lớp 12B2 nầy đó. Con gái gì nghịch quá cỡ ". Sau khi ra trường nhiều năm , tết đến ,chúng tôi thường ghé về trường thăm cô Lệ Dung và cô Ba ở căn nhà nằm trong khuôn viên cuối trường có giàn dây leo xinh xắn, có những bụi bông đỏ bé xinh . Nhắc lại chuyện xưa , cô Ba khen chúng tôi :
-Mấy em hồi đó thiệt dễ thương???!!!
-Cô ơi 12C1 xúi tụi em đó ,không tin cô hỏi tụi nó coi.
Sau khi đậu tú tài một , tôi có ý định rời ban Toán để qua học ban Văn .Tôi lên gặp cô Hiệu Trưởng và cô Tổng Giám Thị để xin chuyển . Hai lớp Văn (12C1-C2) và hai lớp Toán (12B1-B2) kề cận nhau .Vậy mà chỉ mấy bước , tôi không qua được lớp Văn khi cô Hưỡn từ chối dứt khoát : Trường chỉ có hai lớp Toán , em đậu Bình mà đòi chuyển qua lớp C vậy để cô dẹp lớp Toán cho rồi . Nhân tiện , cô còn kể tội tôi đầu đàn làm gương hái trộm Phượng (Oan ơi ông Địa !!).
Tôi tiu nghỉu chịu phép trước cô Tổng Giám Thị nhưng than thở :
-Cô ơi , cái vòng Elip giống cái thòng lọng nó thắt cổ em .
Cô nguýt một cái rõ dài! Thế là mùa Phượng đỏ cuối cùng đó tôi đã phải đi thi tú tài đôi ban Toán .
Mùa Phượng cuối cấp , chúng tôi không còn vô tư vui cười, ai cũng giấu trong lòng một nỗi buồn. Nghe tiếng ve trổi lên một hồi râm ran thì lòng nôn nao muốn khóc. Tôi xa trường nhiều năm , dạy học ở nhiều trường nhưng chưa bao giờ nghe được tiếng ve trong sân trường vào hè nào như thế. Ôi tiếng ve trổi lên giai điệu buồn thương khó tả . Nó, gợi nhắc , gợi nhớ bao nhiêu kỷ niệm làm người nghe thổn thức : Nầy sân cỏ mượt xanh, nơi chiều về bạn và tôi ngồi tâm sự với nhau trước khi bạn vào khu nội trú .Nầy mấy cây mít oằn trái , mắt nở to ,thơm phức mà nhà trường cứ không chịu hái . Bọn con gái chúng tôi mỗi khi xuống căng tin , ngang qua bao giờ cũng ngoảnh đầu nhìn hoặc dừng lại xầm xì chỉ trỏ mà chẳng đứa náo dám giở trò . Nầy hồ bơi nước trong xanh biếc , hôm nào chúng tôi bơi lội tung tăng , té nước vào nhau bị giám thị dọa phạt (Trường tôi hồi ấy kỷ luật ghê lắm , mang guốc cao một tí là bị bắt quay về nhà thay guốc thấp!!!). Nầy cầu thang gỗ , mỗi khi học sinh xếp hàng ba leo lên thành một hàng dài rồng rắn , vừa đi vừa nói chuyện huyên thuyên như đi lễ hội (trừ hôm nào đầu giờ có tiết kiểm tra Pháp văn của cô Nghiêm Phú Phi). Chao ôi , kể ra nước mắt chỉ chực tuông dòng.
Từ sau mùa Phượng cuối , cứ đi trên đường Bà Huyện Thanh Quan hay đường Điện Biên Phủ , bên hông hoặc phía trước trường , nhìn những cây Phượng đỏ trong trường , lòng tôi quặn thắt như mất đi một thứ gì quí báu mà không sao lấy lại được. Sau nầy ,có dịp về trường gác thi, vẫn còn đó nỗi thương tâm mất mát .Thế mới biết tôi yêu trường xiết bao . Nơi ấy bảy năm trời là bao nhiêu kỷ niềm buồn vui của tháng ngày thơ ngây nhiều giận hờn , nhiều yêu thương .
Có lúc nhớ trường như mắc bệnh tương tư , mấy đứa chúng tôi rủ nhau vô quán đường Bà Huyên Thanh Quan bên hông trường , gần chùa Xá lợi vừa ăn ly chè , nhìn qua trường bên kia đường , đố nhau tìm ra lớp học năm đệ Tam B3 ,đệ Tứ 8 .Bao nhiêu kỷ niệm xưa ùa về làm cay mắt. Bạn nhìn mắt tôi , cười nắc nẻ :
-Ra mầy cũng còn hay mít ướt , hả ????.Quỉ ơi !
Trải qua những tình cảnh đầy cảm xúc ấy , tới khi đi dạy , tôi rất dễ thông cảm với học sinh nên thường làm ngơ cho bọn con trai lớp Toán bắt ghế ra hành lang bẻ Phượng hộ con gái lớp Văn Ngoại ngữ (Con thầy Vệ cũng là chúa nghịch).Trong nhiều năm liền tôi dạy toàn những lớp phân ban Toán Lý Hóa và Văn Toán Ngoại ngữ , những lớp học sinh quá sức lãng mạn và nghịch ngợm (hạng nhất là nàng Thanh Lan , giống hệt cô hồi xưa) , tôi lại thấy được ôn lại kỷ niệm đi bẻ Phượng về chưng trong lớp .
Phượng trong thành phố màu đỏ ớt , tuy có nhưng hiếm khi đậm lên thành màu đỏ đô. Nhưng khi tôi ra dạy tăng cường cho Côn Đảo , đến hè , ngạc nhiên thay , Phượng miền biển đỏ đậm , dọc dài theo bờ biển, rực rở bên nền trời xanh biếc. Sau nầy du lịch ra Hải Phòng tôi cũng thấy thế. Dường như thứ nắng giữa biển khơi chói chang và hơi mặn của nước biển làm hoa Phựợng sậm màu , đẹp hơn bất kỳ nơi nào khác .
Tôi đi dọc theo đường biển giữa những hàng Phượng đẹp rực rỡ , biết là khi về thành phố sẽ nhớ chúng vô cùng .
Ở Hải Phòng , thành phố hoa Phượng đỏ , tôi cũng có một cảm gíác hạnh phúc tràn ngập khi lang thang trên con đường dài ngập hoa phượng với những xác Phượng như xác pháo vương vãi khắp mặt đường .Chân bước đi mà cứ ngỡ trong mơ
Ở Côn Đảo, không chỉ là Phượng, Bằng Lăng tím miền biển màu cũng đậm hơn, cánh mịn, hoa to hơn trong đất liền, nhất là những cây Bằng Lăng trong viện bảo tàng Côn Đảo .Cả hai tạo nên một không gian tràn đầy chất thơ . Những chiều ngồi trên gộp đá nghe sóng vỗ rì rào , ngắm nhìn con đường đỏ rực hoa Phượng và tím Bằng Lăng , cảm thấy bằng lòng với cuộc sống , không mong ước gì hơn .
Tôi muốn gởi đến bạn những hình ảnh Phương Hồng , Bằng Lăng tím , bạn nhìn xem có thấy lòng đầy cảm xúc như tôi không .
Và chắc phải thêm một lần khác tải cho hết hình ảnh tôi tìm được lên Website aodaihuynhmai.com để bạn và tôi được sống tràn ngập hạnh phúc, bồi hồi với ký ức một thời không thể nào quên .(HM)

Simply desire to say your article is as astounding. The clearness in your post is simply nice and i can assume you’re an expert on this subject. Fine with your permission let me to grab your RSS feed to keep up to date with forthcoming post. Thanks a million and please carry on the enjoyable work.