Huỳnh Mai chuyên : Áo dài, Sườn xám, Bà ba…
Trên thế giới, mỗi quốc gia đều có một trang phục
dân tộc của riêng mình. Từ xưa đến nay, chiếc áo
dài đã trở thành trang phục truyền thống của người
phụ nữ Việt Nam.
Khi đến với áo dài Huỳnh Mai. Quý khách có thể lựa
cho mình một chiếc áo dài phù hợp với vóc dáng, cá
tính và phong cách cùa mình.
Mong rằng, chiếc áo dài mà Huỳnh Mai thiết kế
không chỉ làm tôn vẻ đẹp cho phụ nữ Việt mà còn
cho phụ nữ khắp năm châu
Số 54 Nguyễn Trọng Tuyển, P15, Q.Phú Nhuận, Tp. HCM
Điện thoại: 02839 952 979 - Di động : 0902 687 719
Email: huynhmainth@yahoo.com - huynhmai013@yahoo.com
"Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy,
Ta được thêm ngày nữa để yêu thương"
Đó là hai câu thơ nổi tiếng bộc lộ thái độ trân trọng cuộc sống. Đó cũng là tiêu chí của trang aodaihuynhmai.com để các bạn luôn có được nụ cười, thả lỏng tâm hồn trong giây lát.
Tìm được hạnh phúc khi đọc được một mẫu truyện sưu tầm dễ thương , sáng nay uống cafe Mung Chau cảm thấy hương vị café thơm ngon lạ vì phảng phất trong hương thơm cafe là nụ cười “NGƯỜI VỢ BẮC KỲ CỦA TÔI’
MC.
Cô vợ Bắc Kỳ của tôi (Phỏng theo mẫu sưu tầm từ Internet)
Mới lấy nhau tôi đã nhìn thấy làn ranh Nam Bắc ngay trong nhà mình, trong cách ăn uống, cách suy nghĩ và trong từng lời ăn tiếng nói của hai vợ chồng.
Bố mẹ vợ tôi người Bắc, di cư vào Nam lại sống trong giáo xứ Châu Nam toàn người Bắc, nên vợ tôi vẫn nguyên vẹn là con gái Bắc như các bạn nữ học sinh Trường VHQĐ Quang Trung cả từ ăn nói đến cách sống ở đời.
Bài học vỡ lòng vợ tôi dạy tôi là dẫn tôi vào bếp chỉ từng món một: – Anh ơi, đây là cái “ bát” và cái “thìa”, anh đừng gọi là cái “chén” và cái “muỗng” nữa nhé.
Tôi nhanh nhẩu:
- Biết rồi, còn cái “gía” múc canh kia kêu là cái “môi” chứ gì?
Vợ tôi không hài lòng:
- Đấy, sao anh lại nói tiếng Nam “kêu là” phải “gọi là” như tiếng Bắc em chứ. Em đã nói rồi, hai vợ chồng sống chung cả đời với nhau dưới một mái nhà thì phải cùng một thứ ngôn ngữ cho đồng điệu mà, đơn giản chỉ vì thế thôi, chứ em không ghét bỏ gì tiếng miền Nam Hóc Môn của anh đâu.
Nhưng dù sao tiếng miền Bắc cũng …dễ thương hơn, thí dụ chiếc thuyền còn được đưa vào thơ vào nhạc, “thuyền tình” chứ ai nói “ghe tình” bao giờ. “Đi về” mà anh nói “Đi dìa” hay “tấm màn cửa” anh nói “tấm màng cửa” là sai lỗi chính tả đấy.
Tôi khiêm nhường chịu thua:
- Anh đồng ý là anh và em sẽ xài chung, à quên…sẽ dùng chung tiếng Bắc cho hoà hợp như tình yêu của chúng mình đã hòa hợp, cho dù em có thiên vị tiếng Bắc của em rõ ràng.
Ngoài việc dạy tiếng Bắc cho chồng, vợ tôi còn sửa đổi tôi bản tính ăn tiêu rộng rãi như đa số những người miền Nam sinh ra tại miệt quê Hóc Môn, ở nơi chốn vốn được đất trời ưu đãi, ruộng vườn tươi tốt, nhiều sông rạch, nhiều cá nhiều tôm, huống chi tôi lại là con được mẹ cưng chiều từ nhỏ.
Dần dần tiếng Hóc Môn của tôi cũng đã dùng quen nhiều từ miền Bắc và ăn được những món Bắc, tôi khỏi phải làm thực đơn phân loại hai miền Bắc Nam như hồi mới lấy nhau nữa.
Cái màn “cai rượu” cho tôi mới là khó. Ban đầu vợ tôi ra chỉ thị:
- Anh chỉ được phép uống rượu bia khi xã giao thôi nhé. Em không thích đàn ông có mùi rượu đâu
Rồi vợ tôi lườm, vợ tôi nguýt mỗi khi thấy tôi uống rượu, nên tôi cũng giảm được đôi chút. Để nhắc nhở chồng, vợ tôi dán một tờ giấy với hàng chữ viết to bằng mực đỏ: “ Uống rượu vợ bớt yêu”, nhưng tôi vẫn chứng nào tật nấy.
Vợ tôi tăng cường thêm một khẩu hiệu khác mạnh mẽ hơn: “ Uống rượu sẽ mất vợ”
Lần này tôi tức tốc hỏi vợ tôi ngay:- Em sẽ bỏ anh hả?


- Không bao giờ, em vẫn yêu anh suốt đời. Anh bỏ em thì có, vì nếu anh không nghe em bỏ rượu thì một ngày nào đó anh say xỉn không trúng gío ở ngoài quán hay lề đường chết bất tử thì cũng sơ gan, ung thư gan mà chết sớm, em sẽ ôm trọn gia tài anh để lại và đi lấy chồng khác ráng chịu. . …
Thế là tôi bớt rượu và bỏ rượu hẳn. Không biết vì anh sợ mất vợ hay sợ mất gia tài?
Khi gia đình vợ tôi được bảo lãnh sang định cư ở Úc, dòng máu Nam kỳ Hóc Môn xả láng của tôi lại ngóc dậy, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Tôi đi shopping trong mall mua quần áo, đồ dùng toàn là đồ hiệu đắt tiền, còn đi làm tôi cũng lười không muốn mang gỉo đồ ăn theo, sáng sớm anh ghé tiệm mua điểm tâm cà phê trước khi vào hãng, trưa thì anh chạy xe ra ăn ngoài, v..v…
Một lần nữa vợ tôi lại phải uốn nắn, sửa đổi cho tôi. Vợ tôi ra kế hoạch:
- Anh ơi, mình phải sống tiết kiệm để dành tiền mua nhà.
Tôi cằn nhằn:
- Mới xong kế hoạch mua xe bây giờ đến mua nhà…
Vợ tôi kế hoạch tiếp:
- Còn nữa, xong mua nhà tới để dành tiền cho hai con vào đại học.
Tôi thảng thốt đến nỗi quên phéng tiếng miền Bắc của vợ, mà xổ nguyên một câu miền Nam quen thuộc:

- Trời đất qủy thần thiên địa ơi, hết kế hoạch này tới kế hoạch kia, em giống . .. kẹo keo y chang hà, lúc nào cũng chỉ tiêu và kế hoạch làm cho anh lầm than.
Lấy vợ Bắc Kỳ cứ tưởng mãi mãi là cô em Bắc Kỳ nho nhỏ dễ thương, ai dè em lo xa, tằn tiện, bóc lột đời anh không ngừng nghỉ.
Đợi tôi nguôi ngoai cơn “sốc” vợ tôi “khiếu nại” anh đã dùng tiếng miền Nam, là đã làm sai ”hợp đồng”của hai vợ chồng .Anh nhớ nhé , lúc thảng thốt thì phải kêu lên :
“Ối giời ơi , trời cao đất dầy ôi” thay vì “ Trời đất qủy thần thiên địa ơi”.
OK.anh hứa lần sau nếu đụng chuyện anh sẽ nằm lòng câu này.
Đấy các bạn trang aodaihuynhmai.com của em, anh chồng Nam kỳ Hóc Môn của em hiền lành và dễ bảo như thế, kiếp sau em không lấy anh thì cũng phí. Chỉ lo là kiếp sau anh …có chịu lấy em Bắc Kỳ nữa hay không mà thôi. ..(MC)
