Huỳnh Mai chuyên : Áo dài, Sườn xám, Bà ba…
Trên thế giới, mỗi quốc gia đều có một trang phục
dân tộc của riêng mình. Từ xưa đến nay, chiếc áo
dài đã trở thành trang phục truyền thống của người
phụ nữ Việt Nam.
Khi đến với áo dài Huỳnh Mai. Quý khách có thể lựa
cho mình một chiếc áo dài phù hợp với vóc dáng, cá
tính và phong cách cùa mình.
Mong rằng, chiếc áo dài mà Huỳnh Mai thiết kế
không chỉ làm tôn vẻ đẹp cho phụ nữ Việt mà còn
cho phụ nữ khắp năm châu
Số 54 Nguyễn Trọng Tuyển, P15, Q.Phú Nhuận, Tp. HCM
Điện thoại: 02839 952 979 - Di động : 0902 687 719
Email: huynhmainth@yahoo.com - huynhmai013@yahoo.com
Khi tôi còn học tiểu học, bệnh lao và bệnh phong cùi vẫn hãy là bệnh nan y. Người mắc hai căn bệnh nầy thật tuyệt vọng, xem như cuộc đời đã chấm hết.Từng chứng kiến thảm cảnh của người bị bệnh lao hay bệnh phong, tôi thật kinh hoàng run sợ. Lúc ấy, trong đầu óc ngây thơ của một cô bé 9-10 tuổi như tôi, chỉ biết cầu nguyện có một thần y nào đó chế được thuốc chữa hai căn bệnh ấy cho nhân loại.
Nhiều năm sau , bác sĩ và cũng là nhà sinh học người Đức, BS Robert Koch đã khám phá ra vi trùng lao, bệnh lao từ đó bị khuất phục .Với tôi, BS Koch là một vị Thánh.
Người mắc bệnh phong còn đáng thương hơn người mắc bệnh lao vì bệnh phong thường gây những biến chứng nguy hiểm, những tàn phá ghê gớm trên cơ thể con người. Người mắc căn bệnh nầy bị người đời sợ hãi, xa lánh khiến họ đã đau khổ vì bệnh tật còn mang mặc cảm, sống lánh xa đồng loại.
Vậy mà thật lâu sau bệnh lao, người ta mới có cách chữa trị cho bệnh phong. Tôi được biết cho đến nay, không chỉ ở những nước nghèo như nước ta, tại các xứ sở văn minh vẫn tiếp tục xuất hiện người mắc bệnh phong .
Chúng tôi đến với trại phong Bến Sắn Bình Dương ngoài thiện ý muốn góp phần xoa dịu nỗi đau của những con người đáng thương nơi đây, còn có hy vọng nhìn thấy Bến Sắn trong một hoàn cảnh mới lạc quan hơn với ước nguyện không còn cần đến những trại phong như thế.
Được một điều: Tôi thấy đa số những bịnh nhân phong ở đây dù bệnh trạng rất xấu, cũng không bộc lộ thái độ bi thảm. Họ hầu như lặng lẽ cam chịu số phận. Nhưng chúng ta, những người đối diện với họ, thật không sao không kinh hãi , xót thương trước sự tàn phá khốc liệt trên hình hài của họ. Những hình ảnh trước mắt (mà chúng tôi cố gắng ghi lại thật nhiều để các bạn xem), đã là nỗi ám ành theo suốt chúng tôi nhiều ngày.
Làm sao mà Thượng Đế lại nỡ tiếp tục để con người trong những thảm cảnh ấy??Làm sao ngành y tế và xã hội lại có thể để căn bệnh quái ác ấy tiếp tuc hũy hoại con người khi người ta đã tìm ra thuốc điều trị??. Và làm sao để chỉ vài năm nữa thôi, không còn một ai phải đau khổ vì căn bệnh phong cùi??
HMai

