Huỳnh Mai chuyên : Áo dài, Sườn xám, Bà ba…
Trên thế giới, mỗi quốc gia đều có một trang phục
dân tộc của riêng mình. Từ xưa đến nay, chiếc áo
dài đã trở thành trang phục truyền thống của người
phụ nữ Việt Nam.
Khi đến với áo dài Huỳnh Mai. Quý khách có thể lựa
cho mình một chiếc áo dài phù hợp với vóc dáng, cá
tính và phong cách cùa mình.
Mong rằng, chiếc áo dài mà Huỳnh Mai thiết kế
không chỉ làm tôn vẻ đẹp cho phụ nữ Việt mà còn
cho phụ nữ khắp năm châu
Số 54 Nguyễn Trọng Tuyển, P15, Q.Phú Nhuận, Tp. HCM
Điện thoại: 02839 952 979 - Di động : 0902 687 719
Email: huynhmainth@yahoo.com - huynhmai013@yahoo.com
-Mail cô nhận được từ Hảo vào sáng sớm hôm nay 28/10/2018
“Hảo coi lại clip số 5, nghe thầy Dũng và thầy Điện nói, mới nhớ lại mình là một trong số đứa không sợ thầy Thạnh: chun rào, leo rào vô sân, có một không hai thời đó của trường. Đầu đảng lúc đó chắc là Trịnh Hồng Tuấn (Khanh em) vì tụi này ở sát hàng rào. Lúc thầy Điện tới là chạy tán loạn vì sợ còn la lên cho đồng bọn biết "Điện giật!". Chắc có con trong đó luôn.
Nhớ nhất là bị gãy tay vì vừa ăn nước đá xong, tay còn ướt leo lên đu bị trợt té xuống, băng bột cả tháng. Bị cái thẹo trên chân mày bên phải để đời vì tuột xoắn ốc xuống, chóng mặt quá cắm đầu vô cột, THẸO ĐỂ ĐỜI cho tới bây giờ.
Hôm đó chăm chú, quay phim nên không nhận tội với thầy. Hôm nay con khai báo
Chúc gia đình Tân Sơn luôn vui và khỏe”
-Mail cô reply cho Hảo chỉ vài phút sau đó:
“Công nhận là Hảo của cô quậy cũng không thua ông Hổ .
Mà Hảo cũng thiệt thà dễ thương .
Thú tội có muộn cũng còn hơn không Hảo ha?
Cô HM”
Phi Hổ thân mến,
Sáng nay cô mở mail, đọc lá thư của Hảo và lập tức hồi âm với những lời lẽ như cô trích nguyên văn trên đây.
Từ Hảo, cô đã nhớ đến Hổ và trưa nay khi đến dự tiệc họp mặt của Hổ và NguyễnTuấn với Tân Sơn VN, hai lần cô nhắc lại nội dung hai lá thư ấy. Cô thấy Hổ có lắng nghe nhưng không một lời bình luận gì. Hổ đang bận kể về cuộc đời của Hổ và việc em đang đi tìm hạnh phúc. Cô nghe có phần thờ ơ vì còn phải hiểu người khác nữa đang tay ba nói gì nhưng thật ra, cô cố lắng nghe và hình như cô đã hiểu nhiều hơn những gì em nói . .
Hổ ngày nào vui nhộn và nhiều lúc vô tư , nay đầy âu lo mà phải giấu trong lòng những phức tạp, rối ren, trong khi Hảo ngày nào lặng lẽ, đầy nội tâm giờ lại rất hồn nhiên trẻ thơ. . ..Điều gì làm nên sự đổi thay? Hay đó chính là mệnh số? Mà mệnh số do ai bày???
Chuyện đời, nhất lại là chuyện tình cảm thật là khó. . .Một lần rất gần đây cô có nói với Khoa :”Thấy Hổ bay nhảy cô bắt mệt”. Và giờ cô cũng thấy Hổ mệt. Xem lại hình cô chụp trong buổi họp mặt chiều nay, hai lần cô phải delete hình chụp em trong trạng thái mỏi mệt ấy.
Hổ ơi, từ rày, cô sẽ chấm dứt kiểu nói với em :”BD kêu về kìa Hổ” hay “ BD kêu về cà”.Vì bây giờ cô không thấy ở đó là chuyện đùa nữa. . .
Người nào cũng vác nặng trên vai số phận của mình và không thể mong đợi người khác đỡ đần . Chính chúng ta chứ không ai khác phải trả giá cho những gì ta đã làm.
Cô luôn muốn cho mình được hai chữ BÌNH AN và bây giờ cô cũng xin cho Hổ được như thế. Được như thế: BÌNH AN!
Hổ từ Úc sang cùng lúc Tuấn từ Mỹ trở về, cuộc họp mặt lẽ ra phải nói nhiều điều cho mọi người vui. Nhưng không, điều cô muốn nói với Hổ cũng là với Tuấn và ngay cả với chính cô :ĐÃ ĐẾN LÚC CHÚNG TA PHẢI BÌNH AN !!!
Cô giáo ngày xưa của em.
H.Mai


