Huỳnh Mai chuyên : Áo dài, Sườn xám, Bà ba…
Trên thế giới, mỗi quốc gia đều có một trang phục
dân tộc của riêng mình. Từ xưa đến nay, chiếc áo
dài đã trở thành trang phục truyền thống của người
phụ nữ Việt Nam.
Khi đến với áo dài Huỳnh Mai. Quý khách có thể lựa
cho mình một chiếc áo dài phù hợp với vóc dáng, cá
tính và phong cách cùa mình.
Mong rằng, chiếc áo dài mà Huỳnh Mai thiết kế
không chỉ làm tôn vẻ đẹp cho phụ nữ Việt mà còn
cho phụ nữ khắp năm châu
Số 54 Nguyễn Trọng Tuyển, P15, Q.Phú Nhuận, Tp. HCM
Điện thoại: 02839 952 979 - Di động : 0902 687 719
Email: huynhmainth@yahoo.com - huynhmai013@yahoo.com
Đó là vào dịp cuối năm tại các bệnh viện, khi các bệnh nhân còn bước đi được nhờ có người dìu, họ đều muốn rời bệnh viện trở về mái nhà “xưa” ăn tết. Bệnh viện vào những ngày cận tết cũng giống như những buổi chợ ngày ba mươi cuối năm nhưng ở bệnh viện thì sớm hơn. Độ 27-28 tết, các phòng đã vắng tanh trừ những phòng hồi sức, cấp cứu hay những phòng mà bệnh nhân gắn liền với bình oxy.
Bệnh viện trở nên lạnh và buồn hơn may mà vào những ngày nầy đã có những bàn tay mở ra. . .
Các xe tư nhân, các nhà hảo tâm dù bận bịu cuối năm đã kịp đến an ủi, phát quà, tặng tiền cho những bệnh nhân còn nán lại hoăc buộc phải ăn tết trong bệnh viện.
Cách nay vài tháng, tôi có viết một bài khi tôi đến bệnh viện Ung Bướu. Khi ấy từ phòng xã hội, bất chợt tôi ghi được một hình ảnh làm tôi đau lòng và hứa sẽ tải hình ảnh nầy để bạn xem. Chưa kịp tải thì nay những hình ảnh khác cũng đã lại làm tôi rớm nước mắt.
Từ sáng sớm, các người nhà bệnh nhân không thể về nhà ăn tết hoặc có người nán lại để nhận thuốc, họ được phát phiếu mời xuống sân nhận quà. Quang cảnh nầy làm bệnh viện như được hồi sức , ấm áp hơn. Được vui một chút nhưng nhiều hơn vẫn là nỗi chạnh lòng xót thương nhất là khi tôi nhìn thấy những cháu bé đầu trọc tóc , da xanh khướt hoặc có cháu đã chống nạn vì bị cưa chân do hoại tử, đến nhận quà.
Những hình ảnh nầy làm lòng tôi chùng lại, buồn hiu. Người nào lâm bệnh nặng cũng đáng thương nhưng đây lại là những cháu bé xíu .. . Nó khiến ta khiếp sợ trước sự khắc nghiệt của hóa công và chán nãn trước sự tàn nhẫn của con người làm cho nỗi bất hạnh dầy thêm.
Hình ảnh cháu bé mặc quần đùi đi chân trần nhận quà mà không cười và cháu gái bé xíu chống nạn khập khểnh đi, sau khi nhận bao lì xì, vẻ mặt hạnh phúc vì được cho tiền làm tôi đứng lặng, quay đầu nhìn theo mãi.. . . Và tôi nhớ lại hình ảnh lần tôi đến bệnh viện vài tháng trước, lúc đó hình ảnh ấy khiến tôi đứng như chôn chân. Đó là hình ảnh tôi ghi được giữa trưa tháng 10 khi bệnh viện còn đông người khám bệnh. Một cháu trai bé xíu dễ thương cũng quần đùi, chân đất, da trắng xanh, đầu trọc, hồn nhiên ngồi xẹp ăn với hộp cơm đặt trên nền đất giữa chỗ đông người. Tay cháu còn băng gạt, nơi mũi kim tiêm hóa chất vừa được rút ra.
Hình ảnh cháu bé động lòng tôi lắm. . . Tôi nhớ đến những con thú cưng mặc áo ấm, ăn trong tô kiểu ở các nhà giàu. . .Ôi !!!
Những gì tôi nhìn thấy ở các bệnh viện trong những lần tôi đến đấy khiến tôi thêm tình yêu đồng loại đến xót xa, tôi nghiệm ra hơn nữa lẽ đời và tự dặn lòng mình HÃY BỀN BỈ đến những nơi nầy, nuôi dưỡng thêm lòng từ bi .
Tìm ý nghỉa sống chi ở đâu xa.(HM)







