Huỳnh Mai chuyên : Áo dài, Sườn xám, Bà ba…
Trên thế giới, mỗi quốc gia đều có một trang phục
dân tộc của riêng mình. Từ xưa đến nay, chiếc áo
dài đã trở thành trang phục truyền thống của người
phụ nữ Việt Nam.
Khi đến với áo dài Huỳnh Mai. Quý khách có thể lựa
cho mình một chiếc áo dài phù hợp với vóc dáng, cá
tính và phong cách cùa mình.
Mong rằng, chiếc áo dài mà Huỳnh Mai thiết kế
không chỉ làm tôn vẻ đẹp cho phụ nữ Việt mà còn
cho phụ nữ khắp năm châu
Số 54 Nguyễn Trọng Tuyển, P15, Q.Phú Nhuận, Tp. HCM
Điện thoại: 02839 952 979 - Di động : 0902 687 719
Email: huynhmainth@yahoo.com - huynhmai013@yahoo.com
Tôi sinh ra ở Sài Gòn , là người của đô thị , không lớn lên bên dòng sông , thửa ruộng , mảnh vườn .Nhưng quê nội tôi ở Long Thành,Đồng Nai .Mỗi chủ nhật chúng tôi đều về đấy. Long Thành Đồng Nai chính là quê hương của tôi .
Quê nội tôi có nhiều mạch nước lớn nhỏ mà người quê có thể dùng gỗ hoặc xi măng chặn chúng lại, tạo thành hồ nhỏ trước khi nó chảy xuôi về dốc dưới. Dọc theo đường xuống mạch có tới ba bốn chiếc hồ, cát dưới đáy trắng phau, mực nước cao lắm cũng không qua khỏi cổ. Ở đâu người ta cũng sẵn sàng cho bọn trẻ con chúng tôi vào tắm. Chúng tôi có thể bơi lội loanh quanh trong những hồ tự nhiên ấy, không ít lần bị la vì giỡn nghịch đập nước văng tung tóe, khuấy vẩn cát lên. Trên đường đi xuống mạch nước là những mảnh vườn chôm chôm , bưởi , cam , sầu riêng.. .
Những ngày hè về quê , chúng tôi hay trèo lên , ngồi thòng hai chân đung đưa trên những cành cây chôm chôm la đà cách mặt đất không đầy 1m. Trên đầu tôi , phía bên trái , bên phải , tôi lọt thỏm giữa những chùm chôm chôm trĩu quả đỏ tươi , vàng rộm .
Nhưng có lẽ vui sướng nhất , hạnh phúc nhất là khi chúng tôi ba bốn đứa chất lên một chiếc xuồng, đứa nào cũng giành anh tôi cho thử chèo làm chiếc xuồng chồng chềnh loanh quanh, mãi một lúc, mái chèo nằm trong tay của anh Ne , anh họ tôi , chiếc xuồng mới lướt êm qua những đám dừa nước, cây điều, bình bát . Những cành cây sai trái la đà che rộp trên mặt nước sông xanh mát, trong veo. Ở những tháng ngày ấy tuổi thơ của chúng tôi được sống trong hạnh phúc , thanh bình khi họa chiến tranh còn ở nơi xa xôi.
Quê tôi cũng có những ngôi đình làng mái cong nằm uy nghi trên một vạt đất có những cây đa, cây si cao to ẩn chứa trong đó những điều bí hiểm , những cây bồ đề với những câu chuyện được thêu dệt (hay có thực?)về những hiển linh của thánh thần nhưng cũng không ít những chuyện ma quỷ làm đám con nít chúng tôi co ro dõng lỗ tai nghe cho hết chuyện . Ở đó có màu của những cành Phượng đỏ xinh đẹp tô thắm tuổi thơ , những bụi tre khóm trúc xanh rờn nằm dọc một bên ngõ dẫn vào đình làng che mát tâm hồn chúng tôi. Phía sau đình bên cạnh khóm tre cao ngoằng là hồ sen bông trắng bông đỏ xinh xắn “trong bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”khiến chúng tôi không nỡ bẻ trộm. Ở đó chúng tôi được trải qua những giờ phút êm đềm như trong giấc mơ.
Khi ở quê tôi bắt đầu xuất hiện ban ngày là những người lính Cộng Hòa , về đêm là Việt Cộng , bọn trẻ chúng tôi không còn được thường xuyên về quê , những kỷ niệm êm đềm trôi dần vào qúa khứ , chúng tôi trở về đô thị để đêm đêm run rẩy khi tiếng đạn pháo kích xé màn đêm , trường sập , người chết . . .
Chúng tôi dần mất quê , mất đi cuộc sống yên bình nơi phố thị .
Ở tuổi thơ ấy , một ngày nào không nhớ rõ, kỷ niệm êm đềm và kinh hoàng ấy bất ngờ được khơi lại từ một bài nhạc , nó làm trái tim tôi thắt lại mỗi khi giai điệu dìu dặt cất lên khiến tôi lắng nghe. Bài nhạc LÀNG TÔI .
Tôi cứ in chắc nhạc phẩm ấy của Văn Cao và thương cảm khi biết người Việt Nam ta , không chỉ ở miền Nam hiền hòa , mà ở miền Bắc xa xôi cũng đã từng vui buồn và đau đớn phải sống trong sự tàn phá bởi chiến tranh .Tôi ghê sợ chiến tranh .Không có gì giả dối và tàn nhẫn hơn chiến tranh. Nó phá tan hoang mọi thứ : Cuộc sống, niềm tin và mọi ước mơ.
Sau nầy tôi được biết nhạc phẩm LÀNG TÔI mà tôi thuộc nằm lòng là của Chung Quân , một thầy giáo di cư vào Nam và từng dạy học ở trường Chu văn An Sài Gòn . Bài nhạc có tuổi thọ bằng tuổi đời của tôi .Tôi thuộc nó từ khi tôi mới học tiểu học .Mỗi lần cất lên tiếng hát tôi như được sống lại những ngày xưa êm đềm và nghẹn ngào vì những mất mát .
Giai điệu của bài nhạc và những ca từ mô tả thật dung dị , dễ thương . Nó như một tâm sự muốn được sẻ chia . Lời nhạc và giai điệu dịu dàng của nó như chạm vào những ngóc ngách sâu thẳm trong tâm hồn ta .Tôi muốn bạn cũng được nghe lại bài nhạc ấy bởi vi tôi tin chắc khi nghe nó là bạn đang nghe lại hơi thở của quê hương, nghe lại nỗi niềm, tâm tình của con người Việt Nam để thương cảm hơn, yêu hơn quê hương mình và càng căm ghét chiến tranh.
Do sự nhầm lẫn giữa Chung Quân và Văn Cao , tôi cũng đã tìm được nhạc phẩm cùng tên :LÀNG TÔI của Văn Cao. Bài nhạc của Văn Cao thiên về chiến tranh hơn với bao cảnh tàn phá , hờn căm. Nó vì thế gieo cảm giác nặng nề hơn bài nhạc của Chung Quân .
Chiến tranh làm chúng ta một đời kinh hãi . Giờ phải nghe lại thật nặng nề nên dù tôi tôn sùng Văn Cao , tôi vẫn thích lối viết thiên về cách gợi tả nhẹ nhàng mà thấm nỗi đau của Chung Quân hơn .Bạn nghe cả hai bài nhạc ấy (Bạn chú ý bài LÀNG TÔI do Thanh Lê trình bày là của Chung Quân , không phải của văn Cao. Người thực hiện Video cũng bị nhầm như tôi khi xưa) .Chúng ta cùng chia sẻ những nỗi niềm, số phận của con người VN trong đó có chúng ta , một thời đã qua. Bạn nhé ! (HM)
|
LÀNG TÔI ( CHUNG QUÂN-NGUYỄN ĐỨC TIẾN) 1952 |
LÀNG TÔI(VĂN CAO)-1942 |
|
Làng tôi có cây đa cao ngất từng xanh Có sông sâu lờ lững vờn quanh Êm xuôi về Nam
Làng tôi bao mái tranh san sát kề nhau Bóng tre ru bên mấy hàng cau Đồng quê mơ màng
Nhưng than ôi Có một chiều thu, lá thu rơi Có một chiều thu, lá thu rơi Ôm súng nhìn quê, tôi thầm mơ bóng ngày về
Mơ trong bóng ngày về Quê tôi chìm chân trời mờ sương Quê tôi là bao nguồn yêu thương Quê tôi là bao nhớ nhung se buồn Là bao vấn vương tâm hồn, người bốn phương’ |
Làng tôi xanh bóng tre, Từng tiếng chuông ban chiều, Tiếng chuông nhà thờ rung Đời đang vui đồng quê yêu dấu, Bóng cau với con thuyền, một dòng sông.
Nhưng thôi rồi còn đâu quê nhà, Ngày giặc Pháp đốt làng diệt thôn Đường ngập bao xương máu tơi bời, Vườn không nhà trống tan hoang.
Từ khi quân Pháp qua, Chiều vắng tiếng chuông ngân , Tiếng chuông nhà thờ xưa Làng tôi theo đoàn quân du kích, Cướp ngay súng quân thù trả thù xưa.
Bao căm hờn từ xa quê nhà, Rừng chiều nhớ cánh đồng chiều xưa Từ xa quê trong lớp cây già, Lòng quê còn thấy buồn đau.
Ngày diệt quân Pháp tan, Là lúc tiếng chuông ngân, Tiếng chuông nhà thờ rung Làng tôi theo đoàn quân chiến thắng, Đánh tan lũ quân thù về làng xưa.
Dân tưng bừng chặt tre phá cầu, Cùng lập chiến lũy đào hầm sâu Giặc chưa tan chiến đấu chưa thôi, Đồng quê chào đón ngày mai.
|

