Huỳnh Mai chuyên : Áo dài, Sườn xám, Bà ba…
Trên thế giới, mỗi quốc gia đều có một trang phục
dân tộc của riêng mình. Từ xưa đến nay, chiếc áo
dài đã trở thành trang phục truyền thống của người
phụ nữ Việt Nam.
Khi đến với áo dài Huỳnh Mai. Quý khách có thể lựa
cho mình một chiếc áo dài phù hợp với vóc dáng, cá
tính và phong cách cùa mình.
Mong rằng, chiếc áo dài mà Huỳnh Mai thiết kế
không chỉ làm tôn vẻ đẹp cho phụ nữ Việt mà còn
cho phụ nữ khắp năm châu
Số 54 Nguyễn Trọng Tuyển, P15, Q.Phú Nhuận, Tp. HCM
Điện thoại: 02839 952 979 - Di động : 0902 687 719
Email: huynhmainth@yahoo.com - huynhmai013@yahoo.com
Không hiểu vì sao mỗi khi nghe tiếng còi xe lửa , không lúc nào tôi cảm thấy vui ,chắc vì tôi bị ám ảnh bởi những tai nạn thê thảm dọc theo những tuyến đường rail mà các cô thợ tôi xuống từ Thủ Đức hay kể .Còn do câu chuyện mà tôi từng đọc của Nhất Linh (Tự lực văn đoàn ) , truyện ngắn “Bóng người trên sương mù” khi tôi hãy còn rất bé, học đệ ngủ hay đệ tứ trường nữ trung học Gia Long Sài Gòn .
Tuy khi ấy tôi còn nhỏ nhưng câu chuyện “Bóng người trên sương mù” được chọn để thuyết trình làm tôi cảm động mãi ,tin vào tình nghĩa thiêng liêng của vợ chồng .
Đến khi đã trở thành người lớn ,đi học đại học , đi dạy ,lập gia đình , có dịp đọc lại tác phẩm , lần nào tôi cũng xúc động .Bây giờ cũng thế .Dẫu rằng bây giờ có khác .Hồi nhỏ , tôi chưa biết gì về những trò chim chuột .Còn bây giờ chứng kiến nó ê hề làm tôi ghê sợ nhưng từ câu chuyện “Bóng người trên sương mù” và cái nếp riêng của gia đình ,tôi vẫn một mực tin vào một thứ tình yêu mộc mạc mà mãnh liệt như thế .cho đến chết . . .
Bởi vì nhà văn Nhất Linh viết truyện ngắn “Bóng người trên sương mù” lại ghi phía dưới đề tựa :Đây là câu chuyện viết theo chuyện một người bạn kể lại nên tôi vẫn tin đó là chuyện thật .Bây giờ sau những gì hiển linh mà chồng tôi đã thể hiện trong nhà tôi từ khi anh mất đi thì tôi càng tin câu chuyện ấy , câu chuyện khiến tôi xúc động bởi nó cho thấy tình nghĩa vợ chồng thật đẹp đẽ , lớn lao ,vượt được bức tường ngăn cách âm dương .
Câu chuyện bắt đầu trên một chuyến xe lửa .Hai người bạn từ thưở hàn vi tình cờ gặp nhau sau 10 năm xa cách. Một trong hai người làm nghề lái tàu lửa .Người kể chuyện nhận thấy người bạn lái xe lửa có mang theo một chiếc hộp rất đẹp trong hộp có một con bướm rất to nên hỏi .Người lái xe lửa kể đã bắt được con bướm ấy trong một tình huống đặc biệt và cảm động .
Theo lời người lái xe lửa thì con bướm ấy chính là hồn vợ ông bệnh nặng vừa mất trước đó.Hôm ấy bà đang bệnh mà ông lại được lệnh phải lên đường lái chuyến tàu chở quan toàn quyền . Nhà quá nghèo mà nếu ông không chịu lái chuyến tàu hôm ấy thì sẽ bị đuổi việc nên bà nói bà đã khỏe, khuyên ông nên đi.
Người lái tàu lái đi một ít lâu thì nhìn thấy rõ phía trước mặt kiếng của buồng lái , trên bóng sương mù là một người đàn bà mặc áo rộng cứ dang hai tay như cản ngăn tàu tiến tới .
Người bạn cùng lái cũng nhận ra điều ấy .Người đàn bà không chỉ dang tay cản ngăn , một lúc sau , người lái tàu nghe rõ mồn một tiếng la thảng thốt :Đỗ lại.đỗ lại . . .rồi lại la hoảng :Hãm lại , hãm lại ngay .Tiếng la gấp gáp , vội vã , đầy hoảng sợ khiến như một phản xạ tự nhiên , người lái tàu hãm phanh tàu thật nhanh .Tiếng rít trên đường ray nghe ken két .Người lái tàu và nhiều người kể cả quan toàn quyền rời khỏi tàu bước xuống thì kinh hoàng thay chiếc cầu ở ngay trước đầu tàu không bao xa bị nước nguồn chảy về xoáy gẫy làm đôi .
Khi người lái tàu quay lại tàu thì nhìn thấy con bướm Bà nằm mắc trong cái đèn để đầu toa .Ông nhìn thấy hình ảnh người đàn bà trên sương mù cứu cả đoàn tàu chính là hiện thân từ con bướm ấy .Lúc đó là hai giờ đêm .Khi về tới nhà thì được báo vợ ông đã mất lúc một giờ .
Câu chuyện thật cảm động nó ăn sâu trong tâm trí của một cô bé là tôi .Từ đó tôi hay lén ngắm nhìn ba má tôi và nghĩ làm vợ chồng thật là đẹp đẽ .
